Wed06192019

Last update05:25:09 AM

Back Trang Chính Sự Kiện Sự Kiện Nổi Bật Tiền Polymer Vụ hối lộ 10 triệu đô Úc: “Dính” cả chính quyền và công an

Vụ hối lộ 10 triệu đô Úc: “Dính” cả chính quyền và công an

MELBOURNE - Một bài trên báo The Age của Úc hôm 30/10 cho hay, ông Lương Ngọc Anh, tổng giám đốc của công ty Phát Triển Công Nghệ (CFTD) tại Hà Nội, được báo này nêu ra như một trong những con bài làm trung gian của vụ ăn hối lộ 10 triệu đô la Úc để in tiền polymer tại Việt Nam. Trong đó, ông Lương Ngọc Anh còn có dấu hiệu liên quan đến guồng máy công an.

Nói một cách khác, vụ chia chác tiền ăn hối lộ để nhập cảng máy móc, mực in và giấy nhựa polymer in tiền, không phải chỉ có bố con ông Lê Ðức Thúy (cựu thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước VN) mà còn dính tới nhiều người và cơ quan khác nhau.

Ông Lê Ðức Thúy cựu thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước VNÔng Lê Ðức Thúy cựu thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước VN
Ông Lê Ðức Thúy cựu thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước VN

Cho một vụ tham nhũng lớn, người ta hiểu rằng, không một quan chức nào của chế độ lại bạo phổi ăn một mình. Thế nào cũng phải chia chác trong một liên minh quyền lực để bảo vệ lẫn nhau nếu có chuyện gì xảy ra. Ðây là một trong những lý do tại sao ai cũng biết tham nhũng là quốc nạn tại Việt Nam, từ trên xuống dưới, mà tỉ lệ vụ việc lại rất nhỏ, rất ít khi bị truy tố.

* Lương Ngọc Anh là ai?

Mới ngày 10 Tháng Mười, 2009, báo điện tử “Ðảng Cộng Sản Việt Nam” (ÐCSVN) có một bài viết dài ca ngợi cuộc đời “ái tình và sự nghiệp” của Lương Ngọc Anh, 47 tuổi. Nay báo The Age ở bên Úc vạch ra cho người ta thấy một Lương Ngọc Anh không mấy lương hảo.

Nhưng ít nhất, bản tin của báo điện tử ÐCSVN cho thấy công ty CFTD làm đầu mối mua sắm cho nhiều cơ quan khác nhau của chế độ Hà Nội gồm “cung cấp hàng hóa dịch vụ công nghệ cao phục vụ các lực lượng vũ trang; Tin học viễn thông phục vụ ngành ngân hàng, tài chính, thanh toán điện tử; Máy rút tiền tự động (ATM); Giải pháp quản lý tiền mặt...; Tự động hóa trong ngành điện và công nghiệp; Nghiên cứu và phát triển các sản phẩm phục vụ công tác chiến đấu của lực lượng an ninh, khoa học hình sự; Ðại lý cho các hãng, nhà sản xuất lớn trên thế giới trong ngành năng lượng; Giao thông vận tải; Thiết bị đặc chủng...”

Cảnh sát Liên Bang Úc nói Lương Ngọc Anh, Tổng giám đốc CFTD, là một trong những nhân vật chính làm trung gian nhận tiền hối lộ để in tiền polymer ở VN.Cảnh sát Liên Bang Úc nói Lương Ngọc Anh, Tổng giám đốc CFTD, là một trong những nhân vật chính làm trung gian nhận tiền hối lộ để in tiền polymer ở VN.

Công ty CFTD do Lương Ngọc Anh làm tổng giám đốc, theo báo ÐCSVN, có 120 người góp vốn (400 tỉ đồng) và doanh thu hàng năm khoảng $30 triệu đô la. Nếu danh sách cổ đông của CFTD được công bố công khai cho mọi người biết, ít nhất, người ta có thể hiểu được phần nào và tại sao một công ty như CFTD lại trúng những món thầu béo bở.

Bài báo trên tờ The Age ngày 30 Tháng Mười, 2009 nói Lương Ngọc Anh từng du học ở Úc (Monash University), đậu cử nhân và làm nhân viên cho một công ty cung cấp trang bị an ninh ở Victoria.

Người Úc không thể ngờ con người này chỉ một thời gian sau lại trở nên vô cùng giầu có và thế lực ở Việt Nam. Họ lại càng không thể ngờ, một ngày kia, ông ta lại là một trong những nhân vật chính yếu của vụ tai tiếng hối lộ in giấy bạc ở Việt Nam.

Theo cuộc điều tra của báo The Age, 3 cơ quan của chính phủ Úc nghi ngờ Lương Ngọc Anh đóng vai trò trung gian chính yếu mua sắm trang bị máy móc cho Bộ Công An, từ kiểm soát an ninh đến tình báo.

Ông Anh và công ty CFTD đang bị Cảnh Sát Liên Bang Úc điều tra về những cáo buộc làm trung gian nhận tiền hối lộ từ công ty cung cấp giấy nhựa polymer, công ty Securency (liên doanh Úc-Anh Quốc trong đó Ngân Hàng Trung Ương Úc nắm 50% phần hùn) chuyển lại cho Lê Ðức Thúy và nhiều quan chức khác.

* Hối lộ

Những gì được tiết lộ trong cuộc điều tra cho thấy Securency đã chuyển hơn $5 triệu Úc kim đến một số trương mục ở ngoại quốc dính tới Lương Ngọc Anh. Ðây là một trong những bằng cớ nghiêm trọng đã làm bốc lửa tòa nhà Ngân Hàng Trung Ương Úc. CFTD đồng thời cũng đã nhận được nhiều triệu đô la từ Securency như một phần của thỏa thuận mua bán mà từ đó, nhà cầm quyền Việt Nam đã đổi từ tiền giấy sang tiền giấy nhựa.

Cái khôn khéo của đám tham nhũng ở Việt Nam là, họ luôn luôn ngụy trang tất cả những hành động tham nhũng và ăn hối lộ dưới những cái bình phong vô cùng tử tế. Riêng trong vụ này, ông Lê Ðức Thúy từng họp báo ca ngợi tiền giấy nhựa sẽ giúp Việt Nam đối phó lại nạn tiền giả (tiền giấy) vô cùng phổ biến.

Vì nghi ngờ có mối quan hệ đặc biệt với nhà cầm quyền trung ương của Lương Ngọc Anh với công ty CFTD mà ông làm tổng giám đốc, cả Securency và Ngân Hàng Trung Ương Úc đang bị áp lực phải giải thích các số tiền nói trên. Theo Luật Hình Sự của Úc, các công ty Úc bị cấm trả tiền cho các viên chức chính phủ ngoại quốc hoặc các công ty ngoại quốc nằm trong sự kiểm soát của nhà cầm quyền nước đó. Mục đích là ngăn chặn các sự mua chuộc để chiếm ưu thế kinh doanh.

Tuy nhiên, các số tiền chi trả nhiều nghi vấn nói trên vượt ra ngoài cả Securency và Ngân Hàng Trung Ương Úc. Nó còn dính cả tới Bộ Ngoại Giao, Bộ Thương Mại của nước này. Mấy năm trước, vụ bán kỹ thuật và trang bị cho Việt Nam in tiền giấy nhựa từng được mô tả là câu chuyện xuất cảng thành công đáng ca ngợi, nay nó hiện ra thành một vụ tai tiếng tham nhũng có tầm vóc quốc tế với những hệ quả liên quan đến tất cả mọi người tham dự.

* Ðiều tra hay bao che?

Câu hỏi được đặt ra và cần có câu trả lời là ai biết những gì, tầm vóc nó tới đâu. Richard Broinowski, nguyên đại sứ Úc tại Việt Nam lên tiếng, “Dựa trên những gì được tiết lộ, theo tôi có vẻ như Bộ Ngoại Giao có thể biết có cái gì đang diễn ra...”

Khi Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam chuẩn bị đổi từ hệ thống tiền giấy sang tiền giấy nhựa 10 năm trước đây, cả nhà cầm quyền Việt Nam lẫn chính phủ Úc đều muốn có sự tham dự của Securency và công ty CFTD trong các cuộc thương thuyết.

Sự hợp tác này lại còn được “bật mí” cho Securency biết là viên chức của công ty CFTD (ám chỉ Lê Ðức Minh, con trai ông Lê Ðức Thúy, làm giám đốc một trong những công ty con của CFTD) có nhiều ngõ ngách để thành công.

Mối liên hệ gia đình này tự nó dẫn đến âu lo tham nhũng hối lộ ở Việt Nam. Báo chí ở Việt Nam từng đặt dấu hỏi về vai trò của Lê Ðức Minh trong vụ in tiền Polymer. Ông Thúy từng lên mặt báo phủ nhận các nghi vấn mờ ám rồi sau đó, mọi chuyện “chìm xuồng.”

Bản kết luận điều tra của Tổng Thanh Tra Nhà Nước Việt Nam nói có thấy những điều bất thường và thiếu minh bạch trong các bản hợp đồng in tiền polymer. Tuy ông Thúy bị khiển trách “kiểm điểm” và mất chức, nhưng vụ in tiền giấy polymer qua các bản hợp đồng ký với Securency vẫn tiếp tục. Việt Nam chính thức phát hành một số tiền giấy nhựa polymer từ năm 2002.

Theo cuộc điều tra của báo The Age, viên chức chính phủ Úc đã can dự chặt chẽ (ở đằng sau) trong các cuộc thương thuyết in tiền cho Việt Nam, kể cả chuyện công ty Securency hợp tác với CFTD.

Câu hỏi chính yếu ở đây, the Age viết, là có ai ở Securency, Ngân Hàng Trung Ương Úc, Bộ Ngoại Giao Úc, hay Bộ Thương Mại Úc biết Lương Ngọc Anh và công ty CFTD quan hệ chặt chẽ với Bộ Công An và các cơ quan khác của Việt Nam hay không?

Ðiều này khiến người ta đặt nghi vấn, có thể, CFTD chính là một công ty tư nhân thành lập với tiền của Bộ Công An và nhiều viên chức quyền thế của chế độ.

Báo The Age nói không thể tin là Bộ Ngoại Giao và Bộ Thương Mại của Úc không biết điều này. Bởi vì, các tài liệu của công ty CFTD và các công ty con của nó cho thấy, ngoài Lương Ngọc Anh, nhiều đại diện, các chức giám đốc, và người nắm cổ phần của các công ty này là viên chức nhà cầm quyền Việt Nam.

Theo cựu Ðại Sứ Broinowski, tiền hối lộ cho những cá nhân quan hệ chặt chẽ với Bộ Công An Việt Nam là vi phạm đạo đức và cũng có thể vi phạm luật lệ hình sự mà bản án có thể lên đến 10 năm tù.

(Nguồn: NV)

-----------------------------------------------
Bản tin anh ngữ từ báo The Age

Notes on a scandal
RICHARD BAKER AND NICK MCKENZIE
October 30, 2009

ANH Ngoc Luong always went about his business quietly. During his time as a mature age science student at Monash University in the early 1990s and then as an employee at a Victorian security supplies firm, Luong was regarded as polite, smart and diligent.

Those who worked with him had no inkling that he would one day become a person of considerable wealth and power in Vietnam. Nor did they have any idea that he would emerge as a key player in the most serious corruption scandal ever faced by the Reserve Bank of Australia.

''He was extremely hard-working and intelligent. He was a pleasure to work with … a good guy,'' a former colleague recalls.

But Luong is much more than your average ''good guy''. He is director-general of Hanoi's Company For Technology and Development (CFTD), which supplies high-tech equipment to Vietnam's military and security services.

Furthermore, sources who have worked in three different Australian Government agencies suspect Luong has acted as a senior representative of Vietnam's powerful Ministry of Public Security, which is responsible for the country's internal security and controls police and domestic intelligence services.

Luong and CFTD are central to an Australian Federal Police investigation of allegations that the RBA's polymer banknote supplier, Securency, has paid bribes to foreign officials to secure currency printing contracts, most notably in Vietnam and Nigeria.

The revelation that Securency wired more than $5 million to overseas bank accounts tied to Luong is the most serious development yet in the corruption scandal engulfing the RBA. CFTD also received several million dollars from Securency as part of a business deal in which Vietnam switched from paper banknotes to notes made from the polymer supplied by the RBA firm.

Given the suspected strong ties between Luong and CFTD to the Vietnamese Government, Securency and the RBA are under immense pressure to explain the payments.

Under Australia's criminal code, Australian companies are forbidden from making payments to foreign officials or firms controlled by foreign governments in order to gain beneficial treatment.

But the Vietnamese payments cast a shadow that extends well beyond Securency and the Reserve Bank of Australia, which supervises and half-owns the polymer currency company: Australia's Department of Foreign Affairs and Trade (DFAT), as well as the trade agency Austrade, were heavily involved in Securency's dealings with CFTD and Luong.

What was, just a few years ago, being hailed as a major Australian export success story has morphed into an international corruption scandal with serious implications for all involved.

The question of who knew what and when looms large. Says Richard Broinowski, a former Australian ambassador to Vietnam: ''Given what has now been unearthed, it seems to me that Foreign Affairs would have had [at the time] an indication of what is going on and should have pursued it.''

When the State Bank of Vietnam began considering switching the country's currency from paper to polymer about 10 years ago, Vietnamese and Australian officials were keen for Securency and CFTD to join forces.

It appeared a good fit. CFTD, in addition to providing equipment for Vietnam's armed forces, also had developed expertise in the banking and finance sectors.

The partnership worked for other reasons as well: staff at Securency's offices in Melbourne heard whispers that some CFTD staff had considerable pull in Vietnam. One of the senior employees of a CFTD subsidiary was the son of the governor of the State Bank of Vietnam.

This in itself sparked corruption concerns in Vietnam, but newspaper reporting on the subject was quickly suppressed by authorities. A later Vietnam Government inquiry in 2007 found the central bank's handling of the polymer contract to be ''irregular'' and ''lacking in transparency''. But the inquiry's impact was minor: central bank governor Le Duch Thuy was censured and the banknote deal rolled on. The joint venture partnership between Securency and CFTD became official in 2002 when Vietnam's central bank formally announced the switch to polymer money.

Diplomatic and trade sources have told The Age the Australian Government was heavily involved in the behind-the-scenes negotiations surrounding the Vietnamese currency project, including Securency's partnership with CFTD.

The key question is did anyone from Securency, the RBA, DFAT or Austrade know of Luong and CFTD's extensive connections with Vietnam's Ministry of Public Security and other government agencies?

It is hard to believe DFAT and Austrade did not. Company documents show that in addition to Luong, CFTD and its offshoots have other Vietnamese Government representatives as shareholders and directors.

CFTD has also entered into joint stock companies in Vietnam with state controlled banks and oil companies. One of its subsidiaries, CFTD-Sangtao had a website with a Vietnamese Government address.

Former ambassador Broinowski told The Age any payments by Securency to companies or individuals connected with Vietnam's Ministry of Public Security would constitute ''a huge moral irresponsibility'' on the part of the RBA and the Australian Government. They may also constitute a criminal offence carrying a jail term of up to 10 years.

''I would have to ask how far the knowledge of this case extends into the senior management of the Reserve Bank, Treasury and therefore into Canberra … into DFAT.'' Neither DFAT nor RBA would answer questions from The Age about the extent of their knowledge about CFTD's and Luong's suspected ties to the Vietnamese Government.

A Foreign Affairs spokesman says although ''CFTD is known to DFAT and Austrade officers'', the Australian Government was not involved in, or privy to, any commercial arrangements between Securency and the Hanoi company.

Several Australian diplomatic and trade officials have privately told The Age that CFTD's and Luong's connection to the Vietnamese Government were well known.

Says one diplomatic source: ''CFTD is a consulting arm of the Vietnamese Government, the Ministry of Public Security.''

The source highlights the danger of looking at the Securency deal through Western eyes and says that, at least a few years ago, it was routine for foreign firms to do business with companies owned by Vietnam Government ministries. Such an arrangement is common in Communist states and, as long as there are tight controls, there may be nothing wrong with such dealings.

So what of the multimillion-dollar commission payments to CFTD and Luong? ''I am surprised at that,'' the source says.

So what did Securency know about Luong and CFTD's suspected ties to the Communist Government? And why the need for massive commissions?

Securency has for months refused to response to The Age's questions, citing the need to allow police to do their job. But a Securency insider has told The Age that senior managers had discussed Luong's links to Vietnam's internal security agency.

The RBA has also refused to respond to questions about CFTD and Luong's ties to government, citing the ongoing federal police inquiry.

But some aspects of the RBA's handling of Securency's overseas dealings are already known, and they are troubling. For example, it has emerged that three years ago the RBA became worried about the commissions-for-contracts practice adopted by Securency and its other banknote company, Note Printing Australia. What triggered the RBA's concern was a similar corruption scandal involving a prominent Australian company that, like Securency, enjoyed strong support from the Federal Government.

In late November 2006, commissioner Terence Cole's findings in the Australian Wheat Board kickback inquiry were made public. His condemnation of the wheat exporter's payment of bogus trucking fees to a firm connected to Saddam Hussein's regime served as a warning to other Australian companies involved in countries in which bribery and corruption are commonplace.

Cole's warning appears to not have been lost on the RBA board, which commissioned an audit of the use of foreign commission agents or ''middlemen'' by Note Printing Australia to secure contracts. In some cases, NPA and Securency shared agents.

THE RBA audit confirmed integrity fears about some agents, and NPA was ordered in 2007 to shut down its network of middlemen, which included a Malaysian arms broker. For some unknown reason, Securency was allowed to continue its own high-risk arrangements in which middlemen in corruption-prone countries were offered commissions if they won supply contracts.

Securency appears to have decided that, at least in some countries, a large carrot was better than a smaller one and offered commissions that exceeded those offered by competing banknote firms. The commissions that Securency dangled before some of its agents were sometimes more than 10 per cent of the contract value and could be maintained over the life of a contract. Every time an order for polymer was rung through, a middleman got rich. Whether other beaks were whetted along the way is the question currently being probed by the police.

This commission-for-contracts arrangement, which was condoned by senior RBA officials, has also caused Securency problems in Nigeria, where it faces allegations of bribing central bank and other government officials to secure supply contracts in 2006.

It is believed that Australian and Nigerian authorities are, or will soon start, examining deals that involved Securency making multimillion-dollar payments into the tax-haven bank accounts of two British-based businessmen with high-level contacts in Nigeria.

Securency has previously said that it required all of its agents to sign contracts that included a prohibition on bribery. Securency has also said that all its agents were recommended or approved by Austrade and Australia's embassies.

This is true to an extent, and is something that government officials are increasingly aware may soon cause problems for DFAT and Austrade.

Broinowski has little doubt DFAT would have been suspicious about the relationship between Securency and CFTD and he questions why this suspicion wasn't raised at the time and dealt with.

As for what CFTD actually did to help Securency's operations in Vietnam, Securency managing director Myles Curtis and Asia business manager Ron Marchant told a foreign-based journalist in 2007 that the Hanoi company mainly translated documents, arranged meetings and picked up people from the airport.

At the time of this interview, Securency's payment of more than $12 million to CFTD and Luong were known only to a handful of the RBA company's executives.

Five months after Securency's overseas dealings were referred by RBA assistant governor Bob Rankin to the AFP for investigation, two key questions remain. Why did Securency pay so much to Luong and CFTD and was it aware of their suspected ties to the Vietnamese Government?

Several Australian diplomatic and trade sources familiar with Vietnam believe it would have been impossible for Securency to not know who it was dealing with. Some are even sympathetic to the company's plight.

''You've got to remember it is the way business is done over there. Almost all major companies in some way have a connection back to the Government,'' a trade official says.

Another Foreign Affairs source says: ''In Australia, you would say dealing with CFTD smacks of corruption, but it is what is done in Vietnam.''

Richard Baker and Nick McKenzie are investigative reporters.

Information from: http://www.theage.com.au/national/notes-on-a-scandal-20091029-hnr7.html