Thu10172019

Last update05:25:09 AM

Back Trang Chính Xã Hội Gái Việt tả tơi vì tình ở trời Tây

Gái Việt tả tơi vì tình ở trời Tây

xh-pt-06xh-pt-06Hình như Ngọc không hề biết những việc mình đang làm đã biến cô thành loại người mạt hạng trong mắt những người khác. Cô hồn nhiên với niềm vui của mình, một niềm vui mà những đồng hương của cô thấy tủi hổ.

Sống chẳng cần ngày mai

Ngọc, cô gái có cái tên và khuôn mặt rất đẹp quê ở Thanh Hóa, khác với bạn bè tại nơi này. Mục đích chính của Ngọc sang đây không phải kiếm tiền để báo hiếu cha mẹ hay kiếm đồng vốn giắt lưng mà Ngọc chỉ muốn đi cho biết cuộc sống ở “Tây” nó như thế nào.

Vì thế, khi đặt chân lên nước nước bạn, việc chính của cô không phải là cần mẫn làm việc trong xưởng may, mà cô đi làm theo kiểu 3 ngày làm 5 hôm nghỉ. Mới sang được 5 tháng, Ngọc đã bắt bồ với một ông chủ người Hoa ở nhà máy chuyên sản xuất linh kiện ốc vít xe máy.

Cuộc đời của cô là những chuỗi ngày rong chơi ở những nhà hàng, siêu thị lớn và rồi quán bar. Tưởng cô yên phận với cuộc đời làm bồ nhí nhưng ai dè cô lại chơi trò bắt cá hai tay khi cùng một lúc cặp thêm với một anh chàng người Việt trẻ trung, làm ở công ty bên cạnh.

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu như cô khéo cư xử để không bị bạn bè trong phòng ghét bỏ mà tố lại với ông chủ rằng cô đang “lấy của người miền xuôi nuôi người miền ngược”.

Ông chủ người Hoa đầy kinh nghiệm đã không khó khăn gì khi bắt sống được cô và người tình nhỏ tại nơi ở. Anh người yêu cũng bỏ khi biết cô là kẻ bắt cá hai tay. Ngọc muối mặt dằn lòng trả lại những gì ông ta sắm cho và đành xách va li chuyển đi nơi khác.

Về Joho, Ngọc lại bắt bồ ngay với một anh người Việt khác, anh này cũng đã có vợ ở Việt Nam nhưng cuộc sống già nhân ngãi non vợ chồng kéo dài không được bao lâu. Vì người yêu của Ngọc còn phải gửi tiền về nuôi vợ con ở quê nên Ngọc rất khó chịu.

Tuy nhiên, anh ta cũng chơi bài ngửa với Ngọc là chỉ bám vào nhau cho qua ngày chứ anh chẳng muốn có tương lai gì với cô. Thấy khó níu kéo nên Ngọc đành tạm biệt anh bồ sau một thời gian ngắn. Giờ thì Ngọc đang “yêu” một anh chàng Băng la đét, Ngọc tự hào khoe: “Tuy tiếng không biết nhiều nhưng “nó” yêu em lắm, em bảo gì cũng nghe. Cứ chiều đi làm về là xách nước cho em tắm, cơm nước cho em ăn. Hầu như chả bao giờ em phải động tay động chân vào việc”.

Hỏi Ngọc có định lấy anh ta không thì cô cười tỉnh bơ bảo: “Xem đã, có gì tính sau. Ăn chơi vài năm rồi về nhà kiếm tấm chồng chả ngon hơn là đêm đêm ôm cục than đen sì này à”. Rồi Ngọc cười giòn giã như chả có tý bận tâm nào.

Nghe Ngọc nói vậy tôi chỉ còn biết chép miệng thở dài. Hình như Ngọc không hề biết những việc mình đang làm đã biến cô thành loại người mạt hạng trong mắt những người khác. Cô hồn nhiên với niềm vui của mình, một niềm vui mà những đồng hương của cô thấy tủi hổ.

Đổ vỡ một niềm tin

Hoài, một thân phận khác mà tôi đã gặp, có đôi mắt đen thăm thẳm. Nhìn em, ai cũng nghĩ em có một cuộc đời vui vẻ, hạnh phúc dù vẫn biết rằng ở nơi này để tìm ra được những cô gái ngoan đã khó tìm được người bình yên lại càng khó hơn.

Và Hoài cũng không may rơi vào cái vòng xoáy của số phận, một quy luật vốn nghiệt ngã ở đất này.

Hoài sinh ra và lớn lên ở Phú Thọ, quê Hoài nghèo lắm, con gái trong làng lần lượt bỏ làng đi xuất khẩu lao động hết. Hoài cũng theo gót bạn bè sang đây, nhưng dù đã ở nơi xứ người 3 năm, bản chất của một cô gái vùng thôn dã vẫn không mất trong em.

Em nhìn đời trong veo không vẩn đục, mọi thứ cứ đơn giản rõ ràng như phép tính 1 cộng 1 bằng 2. Có lẽ vì thế, cuộc sống này đã dạy cho em một bài học, mà cái giá trả về quá đắt đối với em.

Ngày mới sang, Hoài chăm chỉ như một con ong, cắm cúi làm việc để gửi tiền về nhà. Hoài cũng không đua đòi gì, muốn mua thứ gì cho mình em đều cố gắng nhịn bớt nhu cầu khác, chắt chiu từng đồng xu.

Ngoan hiền là vậy, cứ ngỡ ông trời sẽ cho em một cuộc sống bình yên, ai ngờ, cuộc đời luôn có những khúc quanh mà khó lòng lường trước được. Cách đây hơn 1 năm, Hoài gặp và yêu một thanh niên người Việt tên Dũng, hơn em 3 tuổi.

Bạn trai và Hoài làm cùng một phân xưởng nên có nhiều thời gian tìm hiểu nhau hơn. Hoài nghĩ rằng mình đã rất hiểu Dũng, nên cô chẳng mảy may nghi ngờ gì khi Dũng ngon ngọt bảo em đưa hết lương cho anh ta cầm để dồn tiền mua nhà ở quê, sau này cưới hai đứa về ở.

Khi Hoài báo tin mình có bầu, không giống với những chàng họ sở thường gặp ở xứ này Dũng bình thản đón nhận tin đó, anh ta không thể hiện thái độ khó chịu gì nhưng lại khéo léo khuyên Hoài nên bỏ cái thai đi.

Dũng lấy lý do muốn cả hai cùng ở lại làm ăn thêm một thời gian, có chút vốn liếng rồi về quê, lúc đó hai đứa sẽ không phải sấp ngửa về miếng cơm manh áo. Nhưng khi Hoài đến bệnh viện thì các bác sĩ lắc đầu từ chối vì cái thai quá to. Dũng đành phải mua vé đưa Hoài về quê ra mắt bố mẹ.

Ngày Hoài làm tiệc liên hoan chia tay bạn bè, ai cũng mừng cho em lấy được chồng như ý. Nhưng khi máy bay vừa hạ cánh xuống sân bay Nội Bài trong lúc chờ đợi lấy hành lý thì Dũng lấy cớ đi vệ sinh rồi chuồn thẳng, bỏ lại Hoài với đống hành lý cùng cái bụng bầu 5 tháng.

Hoài khóc hết nước mắt ở sân bay hôm đó. Lúc đầu Hoài còn thông báo tìm người nhưng sau đó chờ cả ngày không thấy Dũng quay lại, Hoài biết mình bị lừa. Nuốt nước mắt vào trong. Hoài đành mua vé máy bay quay lại Malai vì cô không biết đi đâu về đâu lúc đó.

Hoài nức nở: “Em không dám về nhà, bố mẹ em biết thì em chỉ có nước chết thôi, bố em gia trưởng lắm”.

Bước vào cổng hải quan để làm thủ tục nhập cảnh thì Hoài bị hải quan Malaysia chặn lại. Hoài buộc lòng phải gọi điện cho chủ xưởng nói khó để họ đứng ra bảo lãnh. Về đến phòng, em như cây chuối gục xuống giường khóc thảm thiết, mọi người xúm vào hỏi han chăm sóc.

Quản đốc nơi Hoài làm việc cũng giang tay giúp em ở lại bằng cách ký tiếp hợp đồng, tạo điều kiện cho em sinh nở mẹ tròn con vuông. Nhìn bé gái đang ngủ ngon trong nôi, tôi tự hỏi không biết cuộc đời em ra sao khi chặng đường phía trước còn quá mịt mùng.

Chẳng giữ được mình

Với Vương, người đàn bà bước sang tuổi 36 tuổi, đã có chồng ở quê với 2 đứa con một trai một gái thì lại có một số phận khác. Đứa lớn đang học lớp 9 và đứa bé vừa vào cấp 2. Chị quê ở Cao Bằng, cuộc sống ở quê chỉ trông vào 2 sào lúa cùng chăn nuôi nên gia cảnh nhà Vương luôn rơi vào cảnh ăn bữa sáng lo bữa tối.

Sau nhiều đêm suy nghĩ, chị bàn với chồng chạy tiền xin đi lao động xuất khẩu hy vọng kiếm được chút vốn để sau này dễ bề làm ăn.

Ngày mới sang lạ nước lạ cái, công việc lại nhàn hạ. Nhớ nhà, nhớ con lại thừa thời gian không biết làm gì chị theo chân đám em út đi chơi rồi sa đà vào chuyện trai gái lúc nào không hay. Lúc đầu chỉ là ý nghĩ đi chơi cho vui chẳng mất gì đến khi sa vào lại không rút chân ra được.

Giờ chị cũng đang cặp bồ với một anh chàng người Indonesia làm cùng công ty. Tuy chưa đến mức thuê nhà ra ở riêng nhưng cuộc sống già nhân ngãi non vợ chồng của họ ai cũng biết. Chị tâm sự nhiều lúc cũng nghĩ đến chồng con ở quê thấy ân hận lắm nhưng rồi lại tặc lưỡi chắc gì mình ở đây chung thủy mà chồng ở nhà đã tử tế với mình.

Chị bảo: “Mình phải chơi cho biết đó biết đây chứ, như cái Lan cùng phòng với chị đấy đi làm mấy năm kiếm tiền gửi cả cho chồng, ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, đến lúc té ngửa ra là chồng ở nhà mang tiền đi bao gái hết. Đã thế lại còn thách thức ly dị”.

Nghe chị nói xong tôi cũng đành lắc đầu không biết nên khuyên chị thế nào vì cuộc đời không ai dạy khôn ai được điều gì dù biết rằng chị đang bao biện cho lối sống phóng túng của mình.

Những phận đời mà tôi đã gặp ở nơi đấy khách, mỗi người đều có những câu chuyện, những nỗi niềm khác nhau. Vì cuộc sống, vì mưu sinh nên họ đã phải xa gia đình để tha hương với mong muốn tìm cho mình một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Có những nụ cười, có cả nhưng giọt nước mắt bởi đó là tình yêu nhưng có một điều mà tất cả họ đã thừa nhận: Đó không phải là một thiên đường trong mơ. Nhưng cuộc đời là thế, tình yêu là thế mà chẳng ai có thể nói trước được bất cứ điều gì.

Khi chia tay, tôi chỉ biết thầm chúc cho những người con gái ấy không bị lạc lối trong mê cung tình ái, chúc họ tìm được hạnh phúc cho chính mình.

(Theo ĐV)